Buổi tâm sự bỏ ngỏ
🎶

Buổi tâm sự bỏ ngỏ

Created
Dec 4, 2021 2:32 PM
Tags
#dalogoneshot
ID
20211204

I say a b c d e 😔 phắt đắp in the night

Hôm nay có đi làm đôi chén, cũng có chút tâm trạng, mình lại tìm về góc nhỏ của mình kkkk

Thực ra thì bên cạnh việc bận rộn ra thì cũng phải công nhận rằng việc viết lách chưa bao giờ là sở thích hằng ngày của mình cả... Để mà nói công tâm thì đây đúng là nơi giãi bày và chất chứa nhiều suy nghĩ, và nó chỉ hoạt động mỗi khi tâm trạng thực sự cần đến hoặc lúc có men.

Nói vậy cũng hơi thiếu tình cảm, vì dù sao cũng là cái vườn nhà mình, chs lại không chăm sóc nó xịn xò, mà cứ vun xới những thứ tiêu cực hoặc không tốt nhỉ? 😅 kì lạ hết sức kkk

Ít ra giờ mình cũng đủ sống tích cực hơn để nhìn mọi chuyện theo chiều hướng khác, chứ nếu là 5 năm trước thì đây hẳn là 1 bản bi kịch..
Ít ra giờ mình cũng đủ sống tích cực hơn để nhìn mọi chuyện theo chiều hướng khác, chứ nếu là 5 năm trước thì đây hẳn là 1 bản bi kịch..

Giờ viết gì tiếp nhỉ?

Thực sự để viết 1 cách mạch lạc trong 1 bài #oneshot là khá khó, nhưng mình đã rào bản thân rằng, tag gì xác định #oneshot là chỉ cần viết 1 mạch, nghĩ gì viết nấy là được, ko cần nghĩ, k cần nắn :v thế cho ló nhanh, okay, thử xem lúc có men thì đầu chúng ta nghĩ gì nhé..

#1

Hmmm, thứ nhất là về chính xác cuộc gặp gỡ tối nay đi, vẫn là những con người mình gặp suốt ngày rồi, chả lạ mặt nhau.. nhưng cái hay là mỗi lần gặp, họ lại là một câu chuyện mới, một trải nghiệm mới và một kỉ niệm mới, đa phần đều là những kỉ niệm tốt đẹp, xứng đáng lưu giữ và đôi khi là nó những bài học mà ít khi chúng ta có cơ hội được học trong cuộc đời.

Một điểm khiến mình còn vương bận mỗi khi cần chia sẻ, tâm sự với những người mình quý, đó là:

  • Lí trí quá mạnh mẽ dẫn tới khó đồng cảm
  • Cảm xúc quá màu sắc và hỗn loạn

Có lẽ vì lúc ý mình k đủ dũng khí nói ra, hoặc mình thấy chưa phù hợp..

Thực sự, mặc dù là con người sống nội tâm, và mình tin chắc mình có tình cảm dạt dào và sâu sắc với mọi chuyện xung quanh, chỉ trừ việc chia sẻ và đồng cảm chủ động (mình thường bị động chờ người khác tìm điểm chung trước, thay vì là mình)

Tức là để có thể đồng cảm được với một người có một nội tâm quá lớn mà lại sở hữu cả tư duy lí trí lẫn tư duy cảm xúc lần át nhau thì phải khiến người đó cực say, thì khi đó mới khiến họ bộc lộ tâm sự thật trong lòng... nhưng mình k dễ gì mình rơi vào trạng thái đó ==' dù có uống khá nhiều...

Điều mình muốn thể hiện đôi khi lại không trọn vẹn, chỉ bởi vì những suy nghĩ kìm nén và kinh nghiệm sống còn thiếu xót, chưa đủ biểu đạt màu sắc cảm xúc thật sự, đôi khi còn dẫn tới khó hiểu.

Well, không sao, hãy cứ để nó là một trải nghiệm, có lẽ nó sẽ gây ấn tượng k tốt vs những người xung quanh, nhưng tương lai, họ sẽ lại để chúng ta có cơ hội 1 lần nữa, để nói hết những điều còn vương bận, và gỡ bỏ sự hiểu lầm... tôi tin là vậy.

#2

Tạm gác câu chuyện buổi say còn bỏ ngỏ nhiều tâm sự k thể nói ra vì mình kìm nén và sống khá nội tâm lại.

Câu chuyện mới, tiện lúc say viết luôn, không mai lười, nhưng tôi thề là sẽ viết về điều này từ rất lâu rồi. vậy mà phải tới nay, nhờ một sự thôi thúc kì lạ mãnh liệt nào đó, toy ms chịu ngồi vào và cho phép mình thả mình phiêu lưu một chút.

Đến bây giờ thì mình có thể tin chắc chắn rằng, ngoài kia, con người có nhiều mối liên kết đặc biệt tới các năng lượng siêu nhiên và chúng ta chưa thể giải thích, và khoa học có lẽ cả nghìn năm nữa cũng không thể tìm thấy nó, giống với suốt 2000 năm qua con người vốn và đang trải nghiệm.

Vì sao lại nói vậy?

hmm, không biết nữa... 🤣

cơ bản thì hãy cứ tưởng tượng như này, bây giờ nếu chúng ta sống trong một mặt phẳng, một tờ giấy, tạm hiểu là vũ trụ 2D. thì hẳn mng còn nhớ cái trục X và Y, đúng k? thì giả sử tôi là một hình vẽ trong tờ giấy đó, thì cái thể giới vật chất mà tôi nhìn thấy được, cảm nhận được, thậm chí là nghĩ về được, nó chỉ tồn tại trong tờ giấy đó thôi! tôi sẽ chẳng bao giờ biết là ngoài kia đang có một người đang vẽ mình, nhìn ngắm mình hằng ngày, và nằm ở một mặt phẳng cao cấp hơn tôi, một vũ trụ 3D.

Điều tương tự cũng xảy ra với thế giới quan của con người, đôi mắt chúng ta bị giới hạn trong chiều không gian 2D (có lẽ bạn k để ý, nhưng mắt người chỉ nhấn thấy 2D) và não bộ bị giới hạn tưởng tượng và tư duy trong không gian 3D. Điều này khiến chúng ta ko thể nào hiểu được các tác động khác bên ngoài chiều không gian này, dù có cố gắng suy nghĩ, giải thích, tưởng tượng, học hỏi, v.v.... nhưng như b thấy đấy, giống với tờ giấy, chúng ta k bước ra khỏi mặt giấy để hiểu là à, oh sít, hóa ra mình được vẽ bởi 1 cái vũ trụ lớn hơn.

Đó chỉ là 1 phần lí giải cho việc vì sao chúng ta ko thể tìm hiểu hay lí giải được siêu nhiên, k phải vì chúng ta ko tin, k đủ năng lực... mà vì giới hạn.

Tiếp theo, khi đã hiểu về việc chúng ta không thể bước ra khỏi trang giấy, giờ làm gì tiếp?

🥱

Chấp nhận và tuân thủ luật chơi..

Không phải ngẫu nhiên mà triết học, phật giáo, tôn giáo, tín ngưỡng ra đời đâu các bạn, nó là những đúc kết của cả nghìn năm về cách sống, cách chấp nhận cái rule của vũ trụ này.

Tôi thì không theo tôn giáo, nhưng trong 1 tháng vừa qua, tôi tin vào vũ trụ, tin vào mẹ thiên nhiên, tin vào cuộc sống này, và năng lượng tồn tại quanh chúng ta... nó thực màu nhiệm. nó hoạt động một cách trật tự nhưng lại ngẫu nhiên, vô lý nhưng lại rất hợp lý...

Có bao giờ các bạn thấy kì lạ về những sự kiện tình cờ xung quanh mình nhưng lại cứ thể như được sắp đặt, định mệnh? cứ thử nghĩ lại mà xem, chắc chắn trong bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy, à nếu hồi đó không A, B, C thì giờ đã không E? tình cờ ư, tôi từng nghĩ vậy.

Thậm chí đôi khi, khi người thân chúng ta có gặp ch gì đó, xung quanh chúng ta sẽ có một tin hiệu báo tin, ko cái A thì cái B, rồi đôi lúc chúng ta không lí giải được vì sao lúc đó mình làm nhưu vậy? dù rõ ràng chugns ta có suy nghĩ, có tư duy, nhưng sao lại làm những việc ko chủ đích như vậy? nhưng cái việc k chủ đích đó nó lại vẫn đóng góp 1 giá trị gì đó cho cuộc đời mình?

Tôi đặt những câu hỏi như vậy suốt nhiều năm qua, ít nhất là 5 năm, từ thời điểm tôi gặp cú shock đầu tiên trong cuộc đời, đại khái như:

  • Tôi là ai?
  • Tôi tồn tại để làm gì?
  • Vì sao chuyện ý lại xảy ra, nó xảy ra với mục đích gì?
  • Vì sao con người lại A, lại B, lại C?
  • Vì sao từ trước thời điểm biến cố, tôi sống thoải mái bình thường trong 1 guồng sống rất dễ dàng , đơn giản, muốn gì thì cố gắng xíu sẽ được nấy, ko phải là top cũng chả phải bottom, nó là ĐỦ. Nhưng sau đó thì lại nhận thức về những thứ trưu tượng như "tôi là ai?" "thê nào là hạnh phúc?" và rồi chúng ta không còn hạnh phúc nữa...

để rồi năm tháng trôi qua, những sự kiện trong đời cứ lao tới để như một sự sắp đặt khéo leo, nhưng viên gạch rất random nhưng lại được sắp đặt hoàn hảo để đưa tôi từng bước, từng bước, tìm thấy câu trả lời cho mình.

image

Thực ra, mới chỉ trả lời được một nữa thôi, tôi muốn chiêm nghiệm câu trả lời và cuộc đời như rộng mở của mình thêm 1 chút, ngấu nghiến cái niềm vui sướng về sự giải đáp này, cái luôn vướng mắc ở trong mình suốt bao lâu nay, khi ngấu nghiến xong, khi đã hoàn toàn gỡ bỏ mọi vương mắc, khi đó toy sẽ đi chia sẻ và truyền đạt nó lại cho người cũng gặp tình trạng như mình.

Khi viết bài này, "câu trả lời" vẫn cứ tiếp tục gửi tới cho tôi những điều mới.

#3

Hi vọng có thời gian tới sẽ duy trì được thói quen viết lách

#4

Đây là một đoạn viết được update sau bài viết này một tháng. Hiện đang là 26/12/2021.

Kì lạ là khi đọc lại những gì mình viết, tôi không cảm nhận thấy bất kì sự connect nào với chính mình cả.

Wao, rõ ràng là tôi viết nó ra, nhuwgn cảm giác, cảm xúc hoặc thậm chí kí ức rất mờ nhạt, chỉ chưa tới 1 tháng.

Điều đó ánh lên trong tôi việc phải viết lại mọi thứ hằng ngày xuống. Tôi không muốn quên mất đi mình là ai, đặc biệt là lúc mình tỉnh thức.

Ngoải ra tôi muốn lưu lại các kỉ niệm thật đẹp với “câu trả lời” của mình. I LOVE U