Rải khắp thành phố như Aha
🎟️

Rải khắp thành phố như Aha

Created
Dec 5, 2021 3:22 PM
Tags
#dalogoneshot
ID
20211205

22:22 5 12 2021

Xài tạm cái tiêu đề nhảm nhưng có tý liên quan để chắc không ai click vào đọc.

Có lẽ đây là lần đầu tôi muốn chia sẻ chuyện tình cảm, trước đó có gì tôi sẽ để ở trong lòng, không nói vs ai, gặm nhấm từng ngày tới khi nó nguôi, nhưng bạn biết đấy, trải qua nó là khoảng thời gian tồi tệ, giờ tôi k nghĩ cuộc đời mình quá đặc biệt nữa, buồn hãy cứ nói ra..

Vừa từ quán cafe Aha Văn Quán về, tại đây vào một ngày đẹp trời, thật hiếm có dịp nào mà tất cả bạn bè trong hội cấp 3 lại chấp nhận cùng nhau xuất hiện, ngồi xuống và nói chuyện sau gần 2 năm xa cách.

Lí do thì cũng khá hay, một người bạn trong nhóm vừa lập gia đình và muốn ra mắt. Sẽ chẳng có gì hay ho về câu chuyện này nếu như không phải là, tất cả 7 người bạn đều dẫn vợ chưa cưới của họ tới 🤣 thế là thành ra toy chỉ có 1 mình, ầu men.

image

Đó là cảm giác lạc lõng nhất mà lần đầu tiên tôi cảm thấy, chả phải lần đầu tôi đi 1 mình trong một bữa tiệc với người bạn (có đính kèm ny). Nhưng lần này lại khác...

image

Không biết vũ trụ muốn sắp đặt điều gì nhỉ, haha. Buổi chiều hôm nay tôi vô tình thấy được đoạn văn một trang sách mình không biết tên, nhìn giống như hình bên.

Tôi thậm chí còn chả xài instagram suốt năm trời, thế mà vẫn bật lên, và để phải nhìn thấy một hình ảnh quảng cáo ko liên quan gửi tới mình @-@

Điểm tôi muốn nói là chữ "buông".. và cũng buồn.

Quay trở lại câu chuyện AHA, sẽ chẳng có gì đáng nói nếu tôi k chụp lại bức ảnh cả 7 người bạn bên cạnh vợ của họ và gửi nó cho ny mình, mục đích tôi chỉ muốn nói rằng chúng tôi đang trò truyện, chỉ vậy thôi..

trước đó ny tôi quyết định ko đi bữa gặp mặt này cùng tôi vì lí do cá nhân, giống như bao lần khác

Thế nhưng, có lẽ chiếc ảnh như một giọt nước quá đà đang chờ bấy lâu nay để được rơi xuống một chiếc cốc đầy ắp sự dồn nén

Đó là đoạn hội thoại tôi đã hi vọng sẽ không đến, nhưng như mọi tin hiệu xung quanh đưa tới, nó vẫn phải đến và ta vẫn phải dồn nén cảm xúc và đương đầu với nó. không có một lời nói chính thức, nhưng cả hai đều có thể hiểu đối phương muốn nói gì. câu cuối cùng tôi dành cho cô bé không chịu trưởng thành của mình là:

"Nghỉ ngơi nhé, tin vào bản thân và phải hạnh phúc"

Tôi buồn, không thể phủ nhận nó, tâm trí và trái tim tôi đã mạnh mẽ hơn trước nhiều, nhưng không khiến nỗi buồn và thất vọng dễ chấp nhận. Còn buồn hơn nữa vì nó đến trước khi đôi lứa chịu nỗ lực cố gắng. Tại vì sao người ta lại dễ buông bỏ vậy nhỉ, hì. Cách đây 1 tháng, sau 2 năm yêu nhau, tôi đã nói rằng: giáng sinh này sẽ có một điều tuyệt vời xảy đến với chúng mình, nhưng tôi đã k hi vọng nó sẽ như thế này.

Các bạn biết đấy, khi yêu chúng ta đều hướng tới những mục tiêu cao xa hơn, tôi cũng không ngoại lệ. Bạn có muốn biết một người lãnh đạm, nội tâm và kì quặc như tôi muốn gì không?

Một mái ấm.

That's all, một nơi để trở về, có một người để yêu thương và có người luôn ở đó yêu thương mình, tôi yêu trẻ con và ưa giảng dạy, tôi thích dạy học cho con tôi, dạy chúng những điều tuyệt vời nhất của thế giới này, nhìn ngắm sự hạnh phúc trên đôi mắt mỗi người trong gia đình. Tôi có thể tưởng tượng được mình sẽ yêu thương gia đình mình nhiều ra sao.

Tôi từng luôn muốn giàu có, vì trước đó bố mẹ tôi nghèo, và họ đã từng không hạnh phúc, tôi không muốn điều đó xảy ra với mình, nên tôi luôn nỗ lực làm giàu, tôi từng nghĩ giàu sẽ là cách giải quyết. Nhưng có lẽ tôi đã sai ngay từ mục đích ban đầu.. Có lẽ lúc đó tôi chưa hiểu ra hạnh phúc là gì.

Cách đây 1 tuần, khi đi từ asean resort nghỉ dưỡng về, đó là thời điểm tôi vừa lĩnh hội được nhiều thứ trong đời mình, tôi mở mang hơn khi được chia sẻ về cuộc đời. Và tại đó tôi cũng tìm được một số câu trả lời cho cuộc đời mình và cách sống cho mình. Khi đó, tôi đã chia sẻ những dự định trong cuộc sống sắp tới với ny mình, và bạn biết gì không?

Đây là bài hát tôi yêu thích, tôi đã không chia sẻ nó mãi tới gần đây, khi tôi chia sẻ nó ra, và cảm giác như có điều gì đó thôi thúc tôi phải chia sẻ nó.

Sau 2 năm yêu nhau, hóa ra chúng tôi luôn né tránh nói đến tương lai.

Khi đó, những gì 2 người nói với nhau như thể là 2 đưởng thẳng song song không giao nhau...

Tôi yêu trẻ con, cô ấy ghét

Tôi yêu gia đình mái ấm, cô ấy ghét hôn nhân

Tôi muốn ổn định, cô ấy thích tự do

Tôi yêu người thân hơn yêu mình, cô ấy yêu chính mình hơn ai khác.

..

Cứ tiếp nối câu chuyện suốt 2 tiếng mà tôi cảm thấy dài nhất trên đời.

Hóa ra trước giờ chúng ta chưa bao giờ hiểu về mong muốn của nhau..

Lúc đó, tôi thấy cô ấy sợ, cô ấy muốn rút lui, nhưng tôi đã nói, hãy cho nhau thêm thời gian, hãy cùng nhau tìm giải pháp và chia sẻ để thấu hiểu cho nhau. Tôi đã luôn như vậy suốt, luôn cố gắng hi vọng 2 đứa cùng giải quyết, nhưng lần nào cô ấy cũng nghĩ tới rút lui... và lần nafy sự tác động là quá lớn

Và có lẽ lần này, chỉ duy nhất lần này, cô ấy đã tìm ra cách quyết giải quyết... đó là chia tay.

Chỉ mới 1 tuần trước cô ấy còn cùng tôi nói sẽ cùng nhau tìm hiểu thật sâu về nhau, tôi có rơi nước mắt (không nhớ lần cuối cùng mình rơi là khi nào), sau câu nói "e nghĩ mình sẽ không từ bỏ nữa". Chúng ta còn thời gian, còn tuổi trẻ để đi cùng nhau.

Ấy vậy mà sự sợ hãi trước trách nhiệm, sợ hãi mất tự do, sợ hại sự trưởng thành đã tước đi cơ hội để chúng ta có thể nỗ lực.

Có lẽ mọi thứ đã được 2 đứa ngầm hiểu từ sau cuộc nói chuyện đó, chắc chỉ mình tôi cố chấp..

Mọi thứ được 2 đứa chấp nhận một cách nhẹ nhàng, chắc bởi chúng tôi hiểu, chúng ta đã yêu trọn vẹn, nhưng chẳng thể đi chung đường.

Còn hôm nay, tôi không khóc, không gì cả, trống rỗng, điều tôi muốn làm là ngồi viết trên mảnh vườn của mình.

Hãy vun trồng thanh xuân bằng những kỉ niệm, và trưởng thành trên từng chặng đường mình bước, mọi thứ xảy ra tôi tin có lí do của nó.

💫

Tôi vẫn sẽ tin vào triết lí sống của mình, tin vào tình yêu và mái ấm. Tin vào sự màu nhiệm của cuộc sống, tình yêu sẽ lại một lần nữa ươm mầm trong tôi và thật đẹp đẽ.

Nếu bạn vô tình đọc được bài viết này, đừng suy nghĩ nhiều, và cũng đừng cảm thấy khó chịu khi đọc nó, hãy cứ để nó lướt qua, tôi chỉ tìm một nơi để giãi bày.. và nếu bạn ở trong trường hợp tương tự, tôi hi vọng bạn sẽ tìm được điểm chung gì đó, và đừng buồn, hãy sống một cuộc đời ý nghĩa bên cạnh người trân trọng bạn.