Liềm tin và Sợ Hãi
🪡

Liềm tin và Sợ Hãi

Created
Dec 11, 2021 7:53 AM
Tags
#dalogoneshot
ID
20211211

Ngày 11 Tháng 12 Năm 2021

Bây giờ đang là 15:00, không phải một buổi tối như mọi khi, thế nhưng bật chợt có tâm trạng hoặc cảm xúc thôi thúc nên toy lại phải lôi máy ra gõ.

Ngay bây giờ tại nơi tôi đang viết là một góc view khá ổn, có mây, có trời, có cây, có hồ, không quá đông đúc, không gian cũng tương đối là tĩnh lặng (khi tất cả mọi người đang làm việc ngày thứ 7)

Khi đang thả mình vào một cuốn sách tôi vô tình lấy trộm được tên là "Sinh ra là một bản thể đừng chết như một bản sao" thì đột nhiên có sự ngắt quãng từ các luồng sự kiện công việc, tôi tạm dừng lại giải quyết rồi không quay về guồng đọc được nữa, nên tôi đoán là guồng viết nó tới 🐧

image

Để xem có gì để viết nào, ..

À, bài nhạc không lời đang nghe khá hay, chắc nó cũng đóng góp một trong những thành tố giúp tôi có cảm hứng mở máy ra viết.

...

Trong khi ngồi nghĩ 1 lúc thờ thẫn ấy khoảng là 2s, tôi nhớ ra mình định viết gì rồi!

kk, hnay chúng ta chiêm nghiệm về niềm tin một chút.

Trước hết thì phải nói về quyển sách đầu bài viết tôi có đề cập, tôi không sở hữu nó, nhưng tôi có 1 cái thú vui rất hay :)) đó là thó sách. Tôi đã từng mua nhiều sách, nhưng chưa bao giờ đọc hết. Nhưng kì lạ là những quyển sách vô tình đến với tôi, như thể một ngày đang vui bỗng có ai đó vứt xó 1 quyển sách nào đó mà tôi tình cờ thấy được, tôi sẽ đọc hết. Mà kì lạ hơn, là những cuốn sách ý đều góp phần giúp tôi trả lời nhiều khúc mắc hoặc định hình lại bản thân vào thời điểm bấy giờ.

Từ đó, tôi thích những cuốn sách vô tình đập vào mắt mình như cách vũ trụ ngẫu nhiên sắp đặt hơn là cố gắng tìm kiếm 1 cái gì đó hay nhất, bán chạy nhất này nọ.

Vì sao phải đề cập lan man vậy, xin phép đi vào vấn đề chính. Khi tôi vô tình thó được cuốn "Sinh ra là một bản thể, đừng chết như một bản sao" (thó từ ai cũng rõ nữa). Khi đang ngồi đọc tới chương Sợ hãi >< Niềm tin, thì bỗng 1 bé gái cùng công ty gián đoán việc đọc này của tôi. Điều trùng hợp là cô bé vừa thật bại trong một sự kiện đầu đời, đó là Bảo Vệ Đồ Án 😋 

Nhìn ánh mắt rưng rưng và có phần thất vọng, gục mặt trên bàn ấm ức, nó khiến tôi liên kết ngay tới chương sách đang đọc (haha, chắc lại một bài học đang muốn tôi để tâm sâu hơn đây mà). Liên kết ở chỗ, cuốn sách bảo chúng ta đừng sợ hãi mà hãy có niềm tin, còn bé gái vừa thất bại thì liên tục nói về sợ hãi và thất bại với chúng tôi từ sáng tới chiều thậm chỉ trước cả khi cô ấy bắt đầu Bảo Vệ Đồ Án, để rồi nhận lấy những lời phản hồi không mấy khả quan từ phía hội đồng.

Thực sự, Nếu là bất kì một ai khác như bao lần, tôi sẽ ngồi xuống và chia sẻ với cô gái trẻ này về sự tiêu cực sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống của cô ấy ra sao và kết quả như thế nào. Tuy nhiên với cô bé này thì tôi lại không.

Tôi cảm giác rằng sự sợ hãi và tiêu cực, mất niềm tin về bản thân đã ăn mòn quá sâu vào bạn trẻ này, cùng với một cảm xúc bất ổn. Những gì mình chia sẻ sẽ bị phủ định ngay. Nên khi nhìn thấy kết quả không như ý muốn của bạn ý, tôi không quá ngạc nhiên, nhưng tôi hi vọng cô bé sẽ sớm vượt qua và mỗi lần vấp vậy, sớm muộn sẽ tới một lúc sẽ phải đi ngược về bên trong và hiểu bản chất vấn đề không phải từ bên ngoài, mà mọi thứ là từ bên trong.

image

Giá như 5 tiếng trước buổi thuyết trình, bạn ý show ra cho tôi thấy bạn ý đã tự tin và tự hào với đồ án (chuẩn bị suốt cả tháng qua) như thế nào? cho mọi người xung quanh thấy niềm tin vào một viễn cảnh tốt đẹp. Thì ắt hẳn kết quả có thể đã khác? Tôi không dám chắc nó sẽ là hoàn hảo, nhưng tôi tin nó sẽ tốt hơn hiện tại rất nhiều.

✌️ Chia sẻ vậy thôi

Niềm tin và tự tin là nhất bạn nhớ.

Nói thì hay lắm, nhưng khi mỗi cá nhân chúng ta trong mỗi một trường hợp cụ thể khác nhau, thì mọi thứ lại không đơn giản như vậy → Mọi thứ sẽ rối tung lên và chúng ta sẽ sợ hãi tới mức tê liệt 😅 cuộc sống mà hờ hờ.

Tuy nhiên, thuốc chữa chắc là cứ tự trải nhiệm dần dần, mỗi lần như vậy chúng ta sẽ tiến bộ hơn.

Tôi cũng hi vọng mình sẽ tự tin và người nớn hơn thời gian tới kk.

Viết vậy thôi, thử đọc hết xem cuốn sách này có gửi gắm gì cho tôi nữa k, biết đâu có thể viết một bài chia sẻ?

Giờ là 15:30, lên royal city mua đôi giày thể thao (à đấy, giày tôi đi từ đại học tới giờ bục cả ngón chân ra ngoài, ối giồi ôi) xong đi bộ tới tối nhỉ, not bad. Dạo này chỉ muốn ở cty hoặc đi đâu đó cho khuây, đi nhìn ngắm mọi người, chứ ở một mình lúc này thì toy sẽ lại dấy lên nhiều thứ k muốn gợi lại.